Radio Logo
RND
Listen to {param} in the App
Listen to TẠP CHÍ XÃ HỘI in the App
(171,489)
Save favourites
Alarm
Sleep timer
Save favourites
Alarm
Sleep timer
HomePodcasts
TẠP CHÍ XÃ HỘI

TẠP CHÍ XÃ HỘI

Podcast TẠP CHÍ XÃ HỘI
Podcast TẠP CHÍ XÃ HỘI

TẠP CHÍ XÃ HỘI

add

Available Episodes

5 of 24
  • Tạp chí xã hội - K-Pop: Ngành công nghiệp hái ra tiền của Hàn Quốc
    Trong thời đại của Youtube và các ứng dụng nghe nhạc trực tuyến, K-Pop hiện là một ngành công nghiệp trị giá hàng tỷ đô la. Gần đây, Billboard công bố nhóm nhạc nổi tiếng BTS là một trong 5 ngôi sao âm nhạc kiếm nhiều tiền nhất thế giới năm 2020, với doanh thu khoảng 31,5 triệu đô la. Theo thống kê thị trường âm nhạc Mỹ nửa đầu năm 2021 của MRC Data cho Billboard, BTS đã bán được 573.000 đĩa CD và trở thành nghệ sĩ bán được nhiều album CD nhất tại Hoa Kỳ. Album bán chạy nhất tại Hàn Quốc tính đến năm 2021 là Map of the Soul: 7 của nhóm nhạc nam này, với 4,1 triệu bản được bán ra trong vòng chưa đầy một tháng. BTS cũng là nghệ sĩ sở hữu nhiều album bán được hơn 1 triệu bản nhất, với 9 album.   Công ty HYPE quản lý của BTS đã trở thành công ty có lợi nhuận ròng cao nhất trong quý II/ 2021, lên tới 20,2 tỷ won (khoảng 17 triệu đô la). Lợi nhuận được BTS mang về cho công ty chủ yếu từ việc bán album, biểu diễn, các chương trình trực tuyến được phát trên khắp thế giới và các hợp đồng quảng cáo trị giá hàng triệu đô.   BTS không chỉ nổi tiếng với 7 nam ca sĩ trẻ đẹp, hay những màn trình diễn sôi động, mà còn nhờ vào thông điệp khích lệ trong nhiều bài hát, như nhận định của Nguyên, một du học sinh Việt Nam theo học thạc sĩ quản trị kinh doanh văn hóa nghệ thuật tại Hàn Quốc :   “Tôi là một người hâm mộ lớn đối với K-Pop và đặc biệt là nhóm BTS, bởi vì BTS là nhóm nhạc có nhiều bài hát mang ý nghĩa tích cực và truyền cảm hứng cho tôi và tôi nghĩ đó chính là một trong những yếu tố giúp BTS phát triển không chỉ ở Hàn Quốc, mà còn trên toàn thế giới. Tôi nghĩ là đối với nền công nghiệp K-Pop đang được đào tạo bài bản và thành công như hiện nay, thì trong tương lai K-Pop sẽ không chỉ gói gọn ở trong khu vực châu Á, mà còn lớn hơn ở các khu vực khác trên toàn thế giới, giống như sự phát triển của nền âm nhạc US và UK”. Sức ảnh hưởng của sao K-Pop đến thời trang  K-Pop không chỉ là âm nhạc, K-Pop còn là khởi nguồn của những xu hướng thời trang mới cho giới trẻ: từ quần áo, phụ kiện cho tới cách trang điểm. Thần tượng “Idol” và nghệ sĩ K-Pop là nguồn khai thác cho các hãng thời trang, từ xa xỉ tới bình dân, để quảng cáo cho thương hiệu của họ tới thị trường người hâm mộ K-Pop. Chỉ cần được xuất hiện trên phương tiện truyền thông xã hội, các món đồ mà thần tượng sử dụng, dù là trên sân khấu hay ở sân bay, đều được người hâm mộ lùng mua.  Ví dụ như Rosé, thành viên của BlackPink và là gương mặt đại diện cho các chiến dịch quảng bá toàn cầu của hãng thời trang và mỹ phẩm Yves Saint - Laurent, hay thương hiệu trang sức Tiffany&Co. Nhờ Rosé mà Yves Saint - Laurent trở nên phổ biến hơn rất nhiều tại thị trường châu Á - một thị trường mới đầy tiềm năng mà các ông lớn ngành thời trang đều tìm cách khai thác. Theo tạp chí The Glossary, chiến dịch quảng bá toàn cầu của Rosé là một trong những chiến dịch ấn tượng nhất mùa thu 2020.  Jungkook - thành viên nhỏ tuổi nhất của BTS - được fan đặt cho biệt danh “Vua bán chạy” nhờ vào khả năng làm cho tất cả các sản phẩm mà anh dùng đều được bán hết veo. Ví dụ, khi tương tác trong buổi phát sóng trực tiếp trên VLive với người hâm mộ ngày 27/02/2021, Jungkook uống trà Kombucha của thương hiệu Teazen. Ngay sau đó, doanh số bán trà của Teazen tăng 500% nhờ người hâm mộ của Jungkook. Kho nước uống Kombucha cũng được bán hết sạch chỉ trong ba tháng. Và Teazen giành giải Thương hiệu của năm 2021. K-Pop : Niềm tự hào của dân Hàn Quốc  Nhờ sức ảnh hưởng của K-Pop mà nền kinh tế Hàn Quốc tăng trưởng một cách đáng kể. K-Pop trở thành một hiện tượng mới ở các nước phương Tây nhờ ca sĩ PSY và bài hát nổi tiếng Gangnam Style năm 2012. Điệu nhảy “cưỡi ngựa” phổ biến khắp thế giới và giúp PSY thu về 8 triệu đô la từ Youtube. Hiện nay, nhiều ông lớn trong ngành giải trí Hàn Quốc đã góp mặt trong danh sách tỷ phú đô la của tạp chí Forbes. SM Entertainment, YG Entertainment, HYPE Corp và JYP Entertainment được coi là bốn công ty giải trí lớn của Hàn Quốc. Năm 2019, làn sóng văn hóa Hàn Quốc như K-Pop, phim truyền hình đã đóng góp khoảng 12,3 tỷ đô la cho nền kinh tế nước này.   Không phải ngẫu nhiên mà K-Pop nổi tiếng toàn cầu như hiện nay. Vào cuối những năm 1990, khi châu Á đang trải qua một cuộc khủng hoảng tài chính lớn, các nhà lãnh đạo Hàn Quốc quyết định sử dụng âm nhạc và điện ảnh để xây dựng hình ảnh văn hóa riêng. Chính phủ Hàn Quốc đã lập một ban chuyên về K-Pop và thực hiện nhiều chính sách phổ biến và cổ vũ yêu thích K-Pop, như đổi mới công nghệ hình ảnh, xây dựng phòng nhạc lớn và thậm chí điều hành các quán karaoke... Mục tiêu là để K-Pop trở lên phổ biến hơn nữa trên toàn cầu, tương tự như văn hóa Mỹ. Là một công dân Hàn Quốc, Jieun đã trả lời một cách đầy tự hào khi nói về tầm ảnh hưởng của K-Pop : “Hình ảnh thương hiệu quốc gia của Hàn Quốc đã được phổ biến hơn nhiều nhờ K-Pop. Càng ngày càng có nhiều người nước ngoài quan tâm hơn đến việc học ngôn ngữ Hàn Quốc, và K-Pop cũng đã được quảng bá khắp thế giới. K-Pop còn khai thác rất nhiều hướng đi mới để đóng góp phát triển cho nền công nghiệp”. Đằng sau ánh hào quang  Bên cạnh sự hỗ trợ từ chính phủ, việc đào tạo các ngôi sao K-Pop cũng được ban thành luật và điều hành hết sức nghiêm túc. “Idol” là từ chung để chỉ các nghệ sĩ hoạt động trong ngành công nghiệp K-Pop. Có hàng triệu người khao khát được trở thành “idol” ở Hàn Quốc, nhưng để làm được thì không hề dễ dàng.   Độ tuổi của các “idol” khi được ra mắt công chúng là vào khoảng cuối độ tuổi 10 và đầu độ tuổi 20 vì vậy các thực tập sinh thường rất trẻ. Khi đã trở thành thực tập sinh của một công ty giải trí, họ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn, như tập luyện vất vả, trong khi được trợ cấp ít ỏi và phải sống xa gia đình. Nếu được nhận vào một công ty giải trí có tiếng thì các bạn trẻ sẽ được đào tạo miễn phí thanh nhạc, vũ đạo và diễn xuất. Công ty sẽ có những bài kiểm tra hàng tháng để đánh giá năng lực của học viên và sẽ quyết định, lựa chọn những thực tập sinh sáng giá để cho ra mắt.   Thời gian tập luyện có thể phải kéo dài từ vài tháng cho tới vài năm, nhưng không chắc các bạn thực tập sinh có thể được ra mắt với tư cách là một “idol”. Một số người đã phải từ bỏ ước mơ trở thành “idol” khi bước sang tuổi 20, vì quá tuổi, dù họ đã dành hết thanh xuân cho việc tập luyện. Thời gian đầu ra mắt, mọi thu nhập đến từ hoạt động của các nghệ sĩ sẽ được công ty giữ lại để chi trả cho việc đào tạo của “idol” đó khi còn là thực tập sinh. Có rất nhiều công ty không đủ điều kiện về tài chính đã bỏ ra một số tiền lớn để đào tạo “idol”, rồi sau đó vẫn phải để nhóm nhạc tan rã vì thu nhập của nhóm không đủ để bù lại vào đầu tư ban đầu.   Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang, nhiều “idol” phải đối mặt với nhiều khó khăn, như hợp đồng nô lệ, quấy rối tình dục, đời tư bị kiểm soát và hầu như mất tự do trong cuộc sống. Đó là mặt tối khác của ngành công nghiệp giải trí Hàn Quốc. Do vậy, những năm gần đây, tỉ lệ tự tử hoặc mắc các bệnh về tâm lý của idol K-Pop ngày càng tăng. Cuộc truy quét văn hóa K-Pop tại Trung Quốc “JIMINBAR”, tài khoản Weibo fanclub Trung Quốc của ca sĩ Jimin trong ban nhạc BTS Hàn quốc bị cấm đăng bài trong vòng 60 ngày vì “gây quỹ bất hợp pháp” khi kêu gọi quyên góp để đưa hình ảnh của nam ca sĩ 9X trên một chiếc máy bay của hãng hàng không Jeju Air. Thực ra, sao Hàn bị vạ lây trong chiến dịch "thanh lọc" ngành giải trí Trung Quốc, cũng là cái cớ để tiếp tục hạn chế văn hóa Hàn Quốc, được chính quyền Bắc Kinh chủ trương từ năm 2016.  Ngoài “JIMINBAR”, có khoảng 22 tài khoản mạng xã hội Sina Weibo khác của người hâm mộ K-Pop tại Trung Quốc đã bị khóa vì theo đuổi thần tượng “không lý trí”. Việc “cấm ngôn” một fanlcub của Jimin được cho là cái cớ nằm trong chiến dịch loại sao nam “yểu điệu”, để “nhấn mạnh đến văn hóa truyền thống Trung Quốc, văn hóa Cách mạng và văn hóa xã hội chủ nghĩa”, theo một hướng dẫn của Tổng cục Quảng bá Phát thanh Truyền hình Trung Quốc đầu tháng 09/2021.   Chính sách mới của Bắc Kinh đã buộc Seoul phải lên tiếng, nhưng đại sứ Trung Quốc ở Hàn Quốc trấn an là “không nhắm cụ thể đến bất kỳ quốc gia nào”. Trung Quốc, nước đông dân nhất thế giới, giúp cho các sao Hàn duy trì được độ nổi tiếng và có lực lượng fan đông đảo, hoạt động mạnh và chịu chi, dù K-Pop và Làn sóng Hàn Quốc (Hallyu) ngày càng khẳng định được vị trí trên thế giới, không chỉ về mặt âm nhạc, phim ảnh và còn về thời trang và phong cách sống.
    9/22/2021
    9:41
  • Tạp chí xã hội - Santorini : Vẻ đẹp kết tinh từ kinh nghiệm sinh tồn
    « Đảo ngọc » Santorini được biết đến với những hình ảnh tuyệt mỹ đã trở thành vẻ đẹp tiêu biểu khi nhắc đến những hòn đảo Hy Lạp nói riêng và cảnh sắc Địa Trung Hải nói chung. Nhưng trái với đa số các hòn đảo được đánh giá là đẹp nhất thế giới, Santorini không hề được thiên nhiên ưu đãi, không giàu có thảm động thực vật, cũng chẳng được ban tặng khí hậu ôn hoà. Dựa vào đâu và bằng cách nào, hòn đảo núi đá dựng đứng cằn khô lại trở thành một trong những điểm đến danh tiếng đến vậy ?  Xây nhà thích ứng với khí hậu khắc nghiệt  Không ngoa khi nói thiên nhiên mới chính là « kiến trúc sư trưởng » kiến tạo nên cảnh quan đô thị trên hòn đảo núi lửa này. Đầu tiên phải kể đến kiến trúc nhà « hang động » mang tên Yposkafa, đặc trưng của các đảo vùng Cyclades, chiếm phần lớn nhà ở các làng cổ trên vách núi ở Santorini. Thủa ban đầu, người ta dùng chính những hang động tự nhiên tạo ra do hoạt động của núi lửa để biến nó thành nơi trú ngụ, xây nhà « vùi » và đào sâu trong vách núi.   Khí hậu nóng nắng mùa hè và gió mạnh mùa đông đòi hỏi xây dựng những căn nhà tránh nóng và giữ ẩm mùa hè nhưng lại tránh được gió vào mùa đông. Vì thế, người dân từ thời cổ đại đã xây nhà đào sâu hàng chục mét vào lòng núi, trần thấp chỉ 2-3m và hình vòm để chống đỡ. Phần khối nhỏ vươn ra ngoài là phòng khách, hướng ra biển hứng nắng gió, tường đá dày để cách nhiệt và màu vôi trắng để phản xạ ánh sáng, chống nóng. Phần mái đua ra tiếp nối hình vòm cong, dùng làm nơi trữ bể nước mưa, là nguồn nước quý giá duy nhất. Cửa ra vào và cửa sổ là nguồn ánh sáng tự nhiên chủ yếu, nhưng không quá lớn để tránh nóng, chỉ đủ đảm bảo thông gió đến các ống thông hay cửa sổ mái nhỏ phía trong. Tường phía trong sát núi dày, là nơi các phòng ngủ mát về mùa hè và ấm về mùa đông.   Dần dần, điều kiện xây dựng phát triển và dân cư đông đúc hơn, những ngôi nhà này được mở rộng phần phía trước, tạo các sân cao độ khác nhau, được trồng thêm cây, tường cao uốn theo địa hình để chắn gió, các bậc thang bám theo triền vách kết nối các khoảng sân ra lối đi chung. Chủ nhà có thể xây thêm các hồ bơi nhỏ. Những ngôi nhà như thế mọc dựa vào nhau, định hình tổng thể kiến trúc mà du khách được chiêm ngưỡng ngày nay.   Có thể nói, nhà truyền thống vùng Cyclades là một minh chứng trực quan nhất cho kiến trúc thích ứng với khí hậu và với điều kiện tự nhiên.   Tận dụng tối đa những vật liệu ít ỏi có sắn  Hòn đảo hình thành như ngày nay qua trận núi lửa phun trào vào khoảng 1450 năm trước Công nguyên, nhấn chìm toàn bộ những khu vực dân cư đầu tiên, tạo nên địa hình như hiện nay, với vách đá phía bờ tây dựng đứng, cao 250-300m so với mặt nước biển. Vì vậy, không có một vật liệu xây dựng nào có sẵn, ngoài các loại đá trầm tích núi lửa khô cằn, khiến việc xây dựng nhà mới trên nền đất phẳng đắt đỏ và khó khăn.   Không có đất để trồng trọt, cộng thêm gió mạnh 6 tháng trong năm khiến cây không phát triển được, gỗ để dựng khung hay làm mái nhà là vật liệu xa xỉ vì phải nhập và chuyên chở từ xa. Do đó, ngoài một số ít dinh thự của các gia đình giàu có, việc xây những những khối tích cao, nhà nhiều tầng là rất hiếm, vả lại cũng nguy hiểm vì hòn đảo vẫn tiếp tục chịu những đợt động đất do hoạt động núi lửa.   Xây nhà bằng những vật liệu ít ỏi trên hòn đảo trở thành một lựa chọn tất yếu. Đá núi lửa trên đảo có 3 loại chính. Đá đen cứng chắc nhất dùng xây các bức tường lớn nhất, Đá đỏ, nhiều và dễ khai thác hơn, được dùng để xây mái vòm, vách thấp. Đá bọt, loại đá mềm nhất, thành phần chủ yếu trong đất, được sử dụng nhiều nhất, dễ xử lý vì khi trộn với nước vôi thì đá bọt trở nên mềm, được dùng thay vữa trát, xốp và cách nhiệt tốt.    Chi tiết tô điểm hiếm hoi chỉ là những khung cửa hay hàng hiên gỗ sơn màu xanh lam, điểm thêm những giống cây chịu được đất khô như cây oliu hay xương rồng và rực rỡ màu tím đỏ của hoa giấy. Màu trắng là màu chủ đạo truyền thống. Chính sách địa phương cũng đi theo hướng giữ màu sơn tường trắng, chỉ vài công trình tôn giáo có mái vòm sơn xanh thẫm. Xanh và trắng cũng là hai màu trên lá cờ Hy Lạp. Sau này, phía lùi vào đất liền có nhiều làng mạc và nhà xây trên địa hình phẳng, nhiều đường nét thẳng và chi tiết cầu kỳ hơn. Điều này do ảnh hưởng phong cách kiến trúc La Mã thời Trung Cổ, bởi trong suốt 5 thế kỷ hòn đảo nằm dưới sự cai trị của Cộng Hoà Venice - từ thế kỷ 12, qua các cuộc chiến tranh đế chế Venise - Bynzantine đến khi rơi vào tay đế chế Ottoman thế kỷ 17. Hòn đảo chỉ trở về thuộc Hy Lạp vào đầu thế kỷ 19.  Nương tựa, bắt rễ vào địa hình  Nhìn tổng thể, những ngôi làng cổ phủ màu sơn trắng cheo leo trên vách núi trông như những cụm nấm trắng mọc ký sinh. Nhưng len lỏi trong những con ngõ uốn lượn lên xuống với những bậc thang ngoằn nghoèo đến chóng mặt, du khách lại thấy tất cả như những tác phẩm điêu khắc bám rễ sâu vào núi đá. Ngắm nhìn kỹ, ta sẽ nhận ra vì sao cái quần thể tưởng chừng rối rắm như ma trận đó lại có một vần luật thống nhất với tự nhiên đến thế. Điều đáng khâm phục là sự khéo léo tài tình của cư dân bao đời đã giữ gìn những ngôi nhà dân chài khiêm tốn thành bản sắc, nổi danh khắp thế giới như ngày hôm nay.  Với đặc thù xây dựng bám sát vào địa hình, san sát dựa vào nhau, chừa lại những con ngõ hẹp để giữ bóng mát cho các lối đi, lại phải vuốt mềm những góc cạnh để giảm sức gió mạnh, mỗi đường nét, lối đi, góc nhìn ở đây đều là duy nhất. Không có căn nhà nào giống căn nhà nào, từng bậc thang, từng bờ tường rào, từng khoảng sân thượng đều có tạo hình mềm mại như đổ khuôn chảy lan theo địa hình. Tuy vậy, sự thuần nhất về màu sắc và vật liệu, sự tiết chế về đường nét và hình khối đã làm cho các ngôi nhà hòa nhập vào nhau như một khối thống nhất. Nhờ đó, cảnh quan làm nền tôn kiến trúc, và kiến trúc làm đẹp thêm cho cảnh quan.   Đan cài chia sẻ không gian chung và riêng   Cũng vì bám vào địa hình và thích ứng khí hậu là tiêu chí cốt lõi, điều vô cùng độc đáo ở đây là sự đan xen giữa không gian riêng và chung, trên và dưới, hay chính xác hơn là không thực sự có sự chia cắt rạch ròi. Sân thượng ngôi nhà bên trên là mái nhà của nhà bên dưới, lối đi chung phủ trên hiên nhà riêng, những ống thông gió, đường thoát nước xuyên qua những không gian riêng và chung của những gia đình khác nhau.    Mô hình chung sống và quản lý để vận hành xen cài như thế không hề đơn giản, đòi hỏi một quan hệ cộng đồng dân cư gắn bó, chia sẻ và hợp tác khăng khít, một sự quản lý mềm dẻo, phù hợp tính chất đặc thù, để có thể tìm ra những giải pháp thông minh và tránh xung đột. Có lẽ nhờ kinh nghiệm đời sống cộng đồng tương trợ, cùng dựa vào nhau từ thời cổ xưa xây nhà nép bên nhau trên đỉnh núi để tránh xa cướp biển, mà đến tận ngày nay, mô hình đô thị hiếm có này vẫn có thể vận hành, với xen cấy đa dạng phức tạp hơn, bao gồm những hoạt động nhà hàng, nhà ở, khách sạn, dịch vụ.  Cùng gìn giữ bền vững vẻ đẹp chung  Ở đây, cho dù mới được du khách mới biết đến từ những năm 30 thế kỷ trước và phát triển du lịch mạnh mẽ vài thập kỷ trở lại đây, nhưng  số khách sạn, nhà nghỉ nhiều không kể xiết, từ trung tâm đô hội đến làng xóm khuất nẻo. Ấy vậy mà phong cách kiến trúc bản địa lại vô cùng đồng nhất. Chi tiết có thể khác nhau, nhưng gần như không có lâu đài phong cách cổ điển Tây Âu hay khách sạn hiện đại bọc kính thép tân kỳ.   Chính với sự tối giản một cách tự nhiên của đường nét và màu sắc, mà dù được lưu giữ qua hàng ngàn năm, kiến trúc bản địa của hòn đảo vẫn mang dáng vẻ hiện đại, tinh khiết, chỉ cần phối hợp với một vài chất liệu hiện đại điểm xuyết là có thể trở nên sang trọng một cách tự nhiên, như cách mà các nhà hàng, khách sạn khéo léo kết hợp với ánh sáng đèn chiếu, mặt nước bể bơi, lan can kính, vài chi tiết kim loại hay gỗ tự nhiên để tôn lên vẻ đẹp vốn có này.  Ngay cả trên những khu phố bán hàng sang trọng nhất, thì mọi cửa hiệu đều nép mình dưới những nét cong ôm của những khối tường dày của nhà kề bên. Những khách sạn hạng sang với giá thuê phòng có thể lên tới ngàn euro với bể bơi riêng, sân thượng hóng gió lãng mạn nhìn ra bờ biển, cũng nép mình dưới vòm bậc thang căn nhà bên trên, cũng có tường bao uốn lượn cho khớp nối mềm mại với hàng hiên nhà hàng xóm, cùng chia bóng giàn hoa giấy đỏ rực.  Các khách sạn, nhà hàng không tỏ ra nổi trội bằng cách vươn cao hơn, rực rỡ hào nhoáng hay hình dáng kiến trúc phá cách, tân kỳ hơn « đối thủ » kế bên. Tất cả cùng hoà lẫn vào nhau trong một nhịp điệu thống nhất, ăn ý, để tổng thể chung vẫn không bị phá vỡ, phong cách kiến trúc truyền thống vẫn được duy trì. Điều đó còn được đảm bảo bởi quy hoạch chung, giới hạn tầng cao để tránh nguy cơ thiệt hại do động đất và quy định lựa chọn màu sắc để có sự hài hoà chung.   Hơn thế nữa, chính những công trình dịch vụ, kinh doanh lại góp phần đáng kể vào việc quảng bá kiến trúc bản địa. Những ngôi nhà truyền thống của người dân có khi tềnh toàng, xuống cấp theo năm tháng nhưng khi được cải tạo thành nhà nghỉ thì chúng được tô điểm, gia cố lại. Ngay cả khi xây mới, các công trình tạo thêm những khu nhà cũng theo cùng phong cách, đường nét, nhưng lại được chăm sóc, bảo trì tốt hơn, làm sống động và đẹp thêm từng xóm phố. Tuy nhiên, rời xa khỏi những thị trấn sầm uất du lịch, nhà cửa thưa thớt và tuềnh toàng dần, nhiều cửa hàng đóng cửa phủ bụi, những khung nhà bê tông xây thô để trơ trọi không hoàn thiện, bỏ hoang phế. Những căn nhà cheo leo trên vách núi, lối lên chỉ là đường đất sỏi lổn nhổn, chẳng có đến một cái cổng. Dường như bóng dáng của khủng hoảng kinh tế những năm gần đây vẫn không loại trừ địa danh du lịch đắt đỏ này. Không khó nhận ra tình trạng quá tải trên các hạ tầng hiện có và điều kiện sống của nhiều người dân vẫn chưa cải thiện tương xứng với nguồn thu mang lại từ hoạt động du lịch, thậm chí còn chịu ảnh hưởng từ du lịch số đông. Thực trạng đó hiện rõ khoảng cách với sự lộng lẫy sang trọng của các khu trung tâm, thu hút hơn chục triệu du khách mỗi năm. Có thể nói, « bí quyết thành công » của Santorini nằm ở chỗ cả người dân và người làm du lịch đều hiểu rằng chỉ có giữ và tôn vinh chính bản sắc kiến trúc địa phương có từ hàng ngàn năm nay thì mới có thể trường tồn và phát triển bền vững trên mảnh đất có điều kiện khắc nghiệt. Đó cũng là cách duy trì sức hút như thỏi nam châm, để du khách trên toàn thế giới luôn nuôi mong ước một lần trong đời đặt chân đến Santorini, hòn đảo nhỏ bé cheo leo vách núi. Còn đối với người dân, chỉ khi nguồn lợi từ hoạt động du lịch được dành cải thiện đời sống dân địa phương và bộ mặt đô thị hơn nữa, thì sự phát triển hài hoà và lâu bền trên hòn đảo quý giá này mới được đảm bảo, như cách mà tổ tiên của họ đã vất vả cùng xây đắp qua hàng ngàn năm để thế hệ sau thừa hưởng hôm nay.
    9/15/2021
    9:37
  • Tạp chí xã hội - Life for Paris: Sáu năm hàn gắn vết thương khủng bố 13/11
    Đêm tang thương 13/11/2015 ở Paris trở lại trong tâm trí người dân Pháp với 130 người thiệt mạng và 350 người bị thương. Một phiên tòa chưa từng có bắt đầu ngày 08/09/2021, dự kiến kéo dài 9 tháng, để xét xử Salah Abdeslam, người sống sót duy nhất của nhóm khủng bố và 13 đồng phạm có mặt và 6 bị cáo xử vắng mặt vì được cho là « đã chết ». Đêm kinh hoàng bắt đầu từ 21 giờ 16 với ba vụ tấn công tự sát ở sân vận động Stade de France, phía bắc Paris, trong lúc tổng thống Pháp François Hollande cùng nhiều quan chức chính phủ đến cổ vũ trận bóng đá hữu nghị Pháp - Đức. Gần như cùng lúc, vào 21 giờ 24 ở trung tâm Paris, khách hàng ở quán bar Le Carillon, nhà hàng Le Petit Cambodge, Casa Nostra, La Belle Equipe lần lượt gục xuống dưới làn đạn xối xả của ba kẻ khủng bố. Nhưng điều tồi tệ nhất bắt đầu từ lúc 21 giờ 47 bên trong nhà hát Bataclan đến 0 giờ 22 ngày 14/11. Ám ảnh hậu khủng bố Phát biểu ngay trong đêm xảy ra loạt khủng bố, tổng thống François Hollande nghẹn ngào nói đến « sự kinh hoàng », « có vài chục người chết và rất nhiều người bị thương ». Rất nhiều nạn nhân khủng bố, hiện là thành viên hội Life for Paris - bên nguyên, ra tòa làm chứng. Life for Paris ra đời ngày 01/12/2015, hoạt động theo quy chế hiệp hội tại Pháp từ ngày 13/01/2016 và được Fondation de France hỗ trợ một phần tài chính. Life for Paris hiện là hiệp hội lớn nhất có 750 thành viên khởi đầu là một nhóm kín trên Facebook để những người thoát chết, thân nhân người quá cố, có thể tìm nguồn động viên an ủi mà chỉ có những người trong cuộc mới hiểu hết được « địa ngục » mà họ phải đương đầu. Mục đích của hội là « phục hồi cho những người sống sót », theo Caroline Langlade, cựu chủ tịch hội và may mắn thoát chết ở Bataclan. Ngoài nạn nhân trực tiếp và gia đình nạn nhân loạt khủng bố, Life for Paris còn có nhiều thành viên là những người dân sống ở quận 10 và 11, gần những điểm bị tấn công đã giúp các nạn nhân trú ẩn, sơ cứu cho họ, cũng như nhiều cảnh sát, lính cứu hỏa đầu tiên tới trợ giúp ở hiện trường. Chín mươi người chết trong nhà hát Bataclan tối 13/11/2015, « nằm la liệt » trong khu sân khấu ở giữa, theo lời kể với AFP của Stéphane Toutlouyan và David Fritz Goepinger. Cả hai nằm trong nhóm 12 con tin bị hai kẻ thánh chiến còn lại trong Bataclan bắt theo dõi trên ban công, nếu làm sai sẽ bị « bắn vào đầu và ném qua cửa sổ ». Nhờ phép mầu, họ sống sót và ra làm chứng tại phiên xử với hy vọng bức ảnh chụp hành lang nơi tính mạng của họ như « ngàn cân treo sợi tóc » được đưa ra trong phiên xử. Arthur Dénouveaux, hiện là chủ tịch hội Life for Paris, may mắn hơn, thoát được ra ngoài khoảng 10 phút sau những tràng liên thanh AK đầu tiên và cũng giúp ban nhạc Eagles of Death Metal thoát thân. 29 tuổi vào thời điểm khủng bố, Arthur Dénouveaux mất gần một năm để điều trị tâm lý. Sau những lúc « dằn vặt » vì thoát chết là mong muốn « sống có ý nghĩa ». Khi trả lời nhà báo Gleize Pauline của RFI Arthur Dénouveaux cho rằng phiên tòa là dịp để những nạn nhân được chia sẻ và hiểu những gì đã xảy ra : « Sau một vụ khủng bố, đối với nạn nhân có rất nhiều cột mốc, như dịp kỉ niệm lần thứ nhất, bồi thường cho các nạn nhân hoặc gia đình nạn nhân và dĩ nhiên là phiên xét xử cũng nằm trong số này. Điều đầu tiên mà tôi trông đợi là phiên tòa diễn ra tốt đẹp và phải có những bản án được tuyên để có thể nói rằng pháp luật đã được áp dụng đối với khủng bố. Điều mong muốn tiếp theo, căn cứ vào những gì được thấy ở phiên xử hồi tháng 01/2020, là tường thuật của các nhà báo về những ngày xét xử, về nỗi đau của các nạn nhân, những chuyện đã xảy ra, ý kiến của các chuyên gia. Đã từng có rất nhiều « fake news » (tin giả) về các vụ khủng bố ngày 13/11, kiểu như tra tấn ở Bataclan… Tôi hy vọng là phiên xét xử sẽ đặt lại sự thật về đúng vị trí ». Những người sống sót sau vụ khủng bố không còn là chính mình như trước. Tình trạng căng thẳng hậu chấn thương rất phổ biến, dẫn đến một số trường hợp mắc bệnh về tim mạch nhưng chỉ mới phát tác gần đây. Life for Paris là nơi để nhiều nạn nhân lập nhóm trao đổi, tâm sự những khó khăn, sợ hãi dù muốn được « sống như bình thường ». Rất nhiều người không dám ngồi uống cà phê ở vỉa hè hay xem ca nhạc. Vì thế, hội thường tổ chức các nhóm đi chơi chung để giúp các thành viên vượt qua lo lắng. Ngoài ra, hội còn giúp các thành viên làm thủ tục hành chính về bảo hiểm, bồi thường, lập hồ sơ nguyên đơn, tìm luật sư chuẩn bị cho phiên tòa. Đối với chủ tịch hội Life for Paris, phiên tòa đánh dấu một cột mốc quan trọng cho cuộc sống « hậu khủng bố » : « Tôi đợi phiên tòa này ngay từ đầu, nhưng cũng cảm thấy rất lạ khi biết ngày xử cụ thể. Sự kiện này khiến mọi chuyện thật hơn và là một mốc quan trọng vì đánh dấu các chặng trong việc xây dựng lại cuộc sống hậu khủng bố. Khi tôi biết được chính xác ngày xử án, cứ như kiểu một phần nạn nhân trong tôi đã chấm dứt và thấy khá nhẹ nhõm. Nhưng sau đó lại là cảm giác đan xen lẫn lộn : Liệu phiên tòa diễn ra tốt đẹp không, vai trò của tôi như thế nào, liệu tôi có bỏ lỡ điều gì không và bạn bè, người thân của tôi sẽ phản ứng như thế nào và dĩ nhiên là liệu có gây ra tranh luận không ». Phiên tòa khép lại một chương đau lòng Khoảng 300 luật sư, trên tổng số hơn 330 luật sư, bảo vệ bên nguyên gồm 1.765 người từ 20 quốc tịch. Phiên tòa kéo dài ít nhất 140 ngày, dự kiến đến 25/05/2022. Rất nhiều nạn nhân không ra làm chứng vì sợ, nhất là phải đối mặt với những kẻ khủng bố. Còn những người dũng cảm ra trước tòa sẽ sống lại những thời khắc « địa ngục » mà họ vùi được phần nào trong suốt 6 năm qua. Sẽ có rất nhiều cảm xúc tại phiên tòa, có thể xen lẫn những nhận định chủ quan của một số nhân chứng mà « tư pháp phải phân tách rạch ròi nếu không muốn đánh mất những nguyên tắc tạo nên Nhà nước pháp quyền », theo cảnh báo của hai luật sư Olivia Ronen và Martin Vettes, bào chữa cho kẻ khủng bố sống sót duy nhất Salah Abdeslam. Hội Life for Paris giúp rất nhiều về tinh thần cho những thành viên ra làm chứng, giúp họ chuẩn bị những gì muốn thuật lại trước tòa. Arthur Dénouveaux cho rằng những người ra làm chứng có quyền được buồn, được khóc nhưng không nên để cảm xúc quá trào dâng trong phiên tòa. Với tư cách một nạn nhân kiêm chủ tịch hội Life for Paris, Arthur Dénouveaux hy vọng là các nhân chứng thuật lại sự việc một cách trung lập nhất, khách quan nhất mà không bị áp lực từ truyền thông. « Tôi không muốn làm chưởng lý, quan tòa hay luật sư và tôi cũng không muốn phiên tòa phải chìm trong xúc động mà cần làm theo cách « tôi là một lá bài có ích ». Sẽ có những điều mà tôi sẽ không nói kể cả khi họ hỏi, như tôi muốn các bị cáo chịu bản án như thế nào, hay liệu tôi muốn nhắn nhủ gì đến những kẻ khủng bố không… Thành thực mà nói, đó không phải là vai trò của tôi. Tôi chẳng có gì để nói với những người đó với tư cách là một nạn nhân hay đại diện hội. Thực ra, không phải tôi không muốn nói mà là tôi không có những câu trả lời cho những câu hỏi đó. Tương tự, nhưng đây là về phía cá nhân, tôi cũng không muốn đi sâu vào chi tiết những ký ức của tôi về Bataclan. Nếu tư pháp thấy có ích, tôi nghĩ là họ có nhiều cách để tìm được sự thật, qua những lời chứng hay những đoạn ghi âm, hình ảnh mà họ có… Tôi chỉ mong muốn rằng những nạn nhận được coi là « con người », chứ không phải chỉ là những người hơi « kì quặc » trải qua những chuyện chưa từng có ». Quỹ bảo lãnh nạn nhân khủng bố và những tội hình sự khác (Fonds de garantie des victimes de terrorisme et autres infractions pénales, FGTI) hỗ trợ cho gần 2.700 người liên quan đến loạt khủng bố thánh chiến ngày 13/11/2015 về phục hồi thể chất, tâm lý và kinh tế. Khoảng 139,4 triệu euro đã được Quỹ chuyển đến cho 1.629 hồ sơ (trên tổng số 2.593 hồ sơ : 709 người thân của người qua đời trong loạt khủng bố, 589 người bị thương và người thân và 1.259 nạn nhân bị chấn thương tâm lý). Arthur Dénouveaux, chủ tịch hội Life for Paris, giải thích : « Quá trình hồi phục mang tính rất cá nhân. Tôi được điều trị tâm lý gần một năm. và từ đó mọi chuyện có thay đổi. Dĩ nhiên là cuộc sống « trước đó » có tác động đến cuộc sống cá nhân, tôi phải ngừng nhiều dự án riêng và sự kiện đó cũng ảnh hưởng đến công việc của tôi. Nhưng mọi chuyện dần ổn định theo thời gian và bây giờ tôi gần giống như con người trước đây của mình. Tuy nhiên, đối với tôi, việc không có con dấu chính thức khép lại những gì đã xảy ra lại là điều không chấp nhận được, phải có những bản án. Và điều đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Vì thế phiên tòa này sẽ khép lại hoàn toàn một loạt quá trình như phục hồi cá nhân, rồi điều trị tâm lý, bồi thường... Phiên tòa này như khép lại một trang trong câu chuyện của riêng tôi, cũng như với tư cách là chủ tịch của hội Life for Paris. Phiên tòa cũng có thể là bước đầu để đóng cửa hiệp hội. Dù sao đây cũng là một thời điểm quan trọng ». Niềm an ủi cho những nỗi đau mà họ trải qua là ngày 11/03 hàng năm giờ trở thành ngày tưởng niệm quốc gia các nạn nhân khủng bố. Một bảo tàng tưởng niệm khủng bố (Musée mémorial du terrorisme) được tổng thống Pháp Emmanuel Macron thông báo thành lập ngày 11/03/2020 và dự kiến khánh thành năm 2027 ở Suresnes, ngoại ô Paris.
    9/10/2021
    9:30
  • Tạp chí xã hội - Tú Lê, phụ nữ trẻ gốc Việt đầu tiên có cơ hội làm dân biểu Liên bang Úc
    Vào tháng 03/2021 vừa qua, trong cuộc họp báo tuyên bố kế hoạch về hưu và không tiếp tục tranh cử, dân biểu vùng Fowler, ông Chris Hayes đồng thời công khai ủng hộ Luật sư Lê Nguyên Tú (Tú Lê) ra tranh cử trong cuộc bầu cử liên bang Úc sắp tới. Ông Chris Hayes hy vọng Luật sư Tú Lê sẽ ngồi chiếc ghế mà ông giữ an toàn trong suốt 16 năm qua. Cũng từ đó, tên tuổi Tú Lê xuất hiện nhiều trên các phương tiện truyền thông chính mạch lớn của Úc và càng được biết đến nhiều hơn bởi các cộng đồng sắc dân; và được ưu ái hơn trong cộng đồng người Việt Úc Châu nói riêng. Sau đây, mời quý vị theo dõi cuộc trò chuyện của giữa RFI Tiếng Việt và Luật sư Tú Lê. RFI: Chào Tú Lê, trước hết, Tú Lê có thể giới thiệu đôi nét về mình với quý khán thính giả của đài RFI Tiếng Việt ? Luật Sư Tú Lê: Tú xin chào chị Hằng và quý vị khán thính giả của Đài Phát thanh Quốc tế Pháp RFI. Tú sinh ra và lớn lên ở Úc. Như đa số các bạn cùng trang lứa với mình, gia đình Tú đến Úc theo diện tị nạn sau năm 1975. Tú cảm thấy may mắn được lớn lên, được học hành trong một đất nước đa văn hoá, có nền giáo dục tốt, và có nhiều cơ hội để phát huy khả năng, cũng như học hỏi được nhiều kinh nghiệm sống đã cho Tú đến vị trí như ngày hôm nay. Về công việc, hiện tại Tú làm cho một Trung tâm Pháp lý Cộng đồng. Trong vòng hai năm nay, Tú đã thành lập và điều hành một Dịch vụ dành cho những người di dân bị ngược đãi tại nơi làm việc. Hiện tại, Tú đang thành lập một Dịch vụ pháp lý để giúp đỡ nam giới bị ảnh hưởng bởi bạo lực gia đình, bao gồm cả nạn nhân và thủ phạm (help both victims and perpetrators) thông qua chương trình “Domestic Violence Response Pilot Program”. Ngoài ra, Tú đang hợp tác với các Dịch vụ liên quan khác để cung cấp các Dịch vụ hỗ trợ toàn diện. Về sinh hoạt cộng đồng, Tú là thành viên của Ban chấp hành Hội Luật Sư Việt Úc (VALA). Tú đã từng là Tổng Thư Ký của Cộng đồng Người Việt Tự do New South Wales (CĐNVTD-NSW), từ năm 2015-2017. Ngoài ra, Tú cũng là một Huynh trưởng trong Gia Đình Phật Tử mà Tú đã sinh hoạt từ hồi bé đến nay. RFI: Sau tuyên bố của ông Chris Hayes, dựa trên những giá trị nào để Tú Lê quyết định dấn thân vào con đường chính trị chông gai này? Luật Sư Tú Lê: Biết rằng con đường chính trị nhiều chông gai và thử thách, tuy nhiên nếu mình không chấp nhận và đối mặt với nó, mình không thể đạt được những gì mà mình mong muốn. Những gì Tú đã, đang và sẽ làm là nhằm góp phần vào việc xây dựng một xã hội mà ở đó mọi người được có một cuộc sống công bằng và bình đẳng hơn. Nghe có vẻ lớn lao, phải không chị?! Trong bất cứ công việc gì, từ nghề nghiệp, tới cộng đồng hay tình nguyện, Tú luôn mong tìm cách cải thiện cuộc sống tốt đẹp hơn cho người khác, nhất là đối với những người dễ bị tổn thương trong xã hội của chúng ta. Tú nghĩ đây là cơ hội để đại diện cho cử tri và quyết định hay đưa ra những chính sách nhằm ảnh hưởng đến xã hội. Đây là hướng đi giúp Tú có thể đạt được ý nguyện của mình. RFI : Cách đây không lâu, trả lời phỏng vấn của đài Vietface TV Úc Châu, ông Chris Hayes đã trình bày lý do công khai ủng hộ Tú Lê là người kế nhiệm ông: “Trong Đảng Lao Động có rất nhiều thành viên chứ không chỉ có những đảng viên gốc Việt có quan tâm và hội đủ điều kiện đứng ra đại diện tranh cử để thay thế tôi. Tuy nhiên, tôi mong Tú sẽ là người ngồi vào vị trí này. Những năm về trước, Tú làm việc cho tôi trong vai trò điều phối chiến dịch tranh cử. Tú đã góp phần mang lại thành công cho tôi. Trong quá trình làm việc, tôi thấy được năng lực làm việc tích cực và tỉ mẩn của một phụ nữ trẻ tuổi như Tú. Và trên hết, tôi chứng kiến khả năng làm việc để phục vụ cộng đồng của cô. Tú không chỉ hỗ trợ cộng đồng người Việt mà còn hỗ trợ rất nhiều cho các cộng đồng sắc dân khác trong vùng Western Sydney. Trước khi đại diện cho Đảng Lao động ra tranh cử, Tú phải vượt qua cuộc tuyển chọn của nội bộ đảng như các ứng viên khác theo cách thông thường. Do vậy, mỗi ứng viên đều phải thể hiện được những năng lực và đóng góp của họ. Tuy nhiên, theo tôi, Tú hội đủ những tiêu chuẩn để trở thành người đại diện đảng đứng ra tranh cử liên bang. Tôi đánh giá cao những gì mà bản thân cô Tú thể hiện…” Đó là sự kỳ vọng mà ông Chris Hayes dành cho Tú Lê. Tuy nhiên, chắc hẳn, không ít người khác sẽ hoài nghi về một Lê Nguyên Tú xuất thân từ một gia đình tị nạn, một phụ nữ với tuổi đời còn khá trẻ, và dĩ nhiên chưa có kinh nghiệm nhiều trong chính trường Úc Châu. Tú có nghĩ những định kiến xã hội tưởng chừng như vô hình này sẽ là rào cản hữu hình trải dọc trên hành trình mà Tú đang đi? Luật Sư Tú Lê: Mọi người có quyền đánh giá người đại diện của họ và những người ra ứng cử để đại diện cho họ. Tú nghĩ sự phê bình về những người lãnh đạo, không chỉ về lời nói, hành động, mà cả đạo đức của họ là rất cần thiết. Đây là cách mà chúng ta có thể giữ được tính trách nhiệm và sự trung thực của người lãnh đạo. Chúng ta đang sống trong thời đại mà xã hội phải công nhận sự đóng góp to lớn của người phụ nữ, dù xuất thân từ đâu. Nước Mỹ đã có một vị phó tổng thống da màu đầu tiên; Nữ thủ tướng Phần Lan lên nhậm chức khi mới chỉ 34 tuổi. Trước Tú, đặc biệt là những nữ lãnh đạo, họ đã vượt qua những rào cản và định kiến xã hội như vậy. Thực tế, chúng ta đã thấy một số nữ dân biểu trong Quốc hội Liên bang Úc Châu. Tuy nhiên, để đạt sự cân bằng giới trong Quốc hội cần nhiều thời gian. Sự thay đổi là tất yếu, do vậy chúng ta cần nỗ lực để tạo ra sự thay đổi này. Về tuổi tác, đã có những người trẻ hơn Tú gia chính trường, vì vậy Tú nghĩ tuổi tác không phải là một vấn đề lớn. Và không ai trước khi trở thành nghị viên mà đã từng có kinh nghiệm làm công việc này. Kinh nghiệm trong công việc, cuộc sống và cộng đồng đã giúp Tú chuẩn bị cho cuộc hành trình này. Bên cạnh đó, để có sự đa dạng về màu da và chủng tộc trong Quốc hội là cả một chặng đường dài. Bởi thực tế, tại Úc Châu có khoảng 16% dân số là người Á Châu nhưng chỉ có vài người trong Quốc hội. Người ta thường nói, “You can’t be what you can’t see", tạm dịch là “Bạn không thể là những gì bạn không thể thấy", vì vậy cần có những người tiên phong đưa đường. Tú hy vọng được trở thành người phụ nữ Úc gốc Việt đầu tiên trong Quốc hội Liên bang. Và Tú cũng mong điều này sẽ trở thành hiện thực để khuyến khích nhiều bạn trẻ gốc Việt tham gia chính trị và có thể đại diện cho cộng đồng. RFI: Việc có chạm được đến chiếc ghế dân biểu của chính trường liên bang hay không là cả một quá trình của sự chứng tỏ năng lực bản thân, kêu gọi sự ủng hộ và yểm trợ từ cá nhân, cơ quan, tổ chức và cộng đồng và trải qua các bước tuyển chọn cạnh tranh. Tú Lê đang ở điểm nào của hành trình này? Luật Sư Tú Lê: Kể từ khi Ông Chris Hayes tuyên bố sẽ về hưu, thì mọi người, từ nội bộ của đảng Lao động đến công chúng đều biết nguyện vọng của Tú là mong được thay thế ông. Trước khi được tuyển chọn làm người đại diện Đảng ra ứng cử, Đảng sẽ tổ chức bầu ứng cử viên của Đảng từ địa phương hoặc từ trung ương tuyển chọn (pre-selection). Hiện tại, do đại dịch COVID-19, cuộc bầu cử liên bang đã bị chậm trễ và có thể sẽ được tiến hành vào năm sau. Tú may mắn là không những được ông Chris Hayes ủng hộ, mà Lãnh tụ đảng Lao Động, ông Anthony Albanese cũng ủng hộ Tú. Bên cạnh đó, mấy tháng vừa qua, Tú cũng được sự hỗ trợ, cố vấn và hướng dẫn của vài dân biểu trong Đảng để chuẩn bị cho cuộc bầu cử. Đồng thời, Tú vẫn tích cực sinh hoạt trong Đảng chi nhánh địa phương, Ngoài ra, Tú đã được mời phát biểu tại Đại hội Đảng bộ Đảng Lao động toàn tiểu bang New South Wales dành cho phụ nữ. Tú cũng có tổ chức một buổi gây quỹ nhỏ tại Cabramatta và nhận được ủng hộ bằng sự hiện diện của lãnh tụ Đảng Lao động, ông Bộ trưởng đối lập về Nghệ thuật và Quan hệ Công nghiệp, và Tổng thư ký một công đoàn. RFI: Dù chưa đến vạch đích để biết thắng hay bại, nhưng đây được coi như một cơ hội hiếm có, một kỳ vọng lớn của cộng đồng người Việt Úc Châu. Tú Lê là người trẻ gốc Việt đầu tiên khai mở lối vào chính trường liên bang. Vậy Tú Lê có chia sẻ gì đến các bạn trẻ, nhất là những bạn có xuất thân như Tú Lê? Luật Sư Tú Lê: Nếu không tự tin, không dấn thân, mình sẽ không bao giờ thấy được kết quả của những gì mong đợi. Đối với Tú, mặc dù chưa thể biết được thắng hay bại, nhưng dù có thua, Tú nghĩ điều đó chưa hẳn đã là một sự thất bại. Bởi vì mọi thử thách đều là một bài học, một kinh nghiệm để chúng ta đạt được thành tựu trong tương lai. Vì kinh nghiệm là trường học không bao giờ tốt nghiệp. Theo Tú, chúng ta - những người trẻ - nên tự hòa mình vào cuộc sống xã hội. Là một người Úc gốc Việt, với phông văn hoá đa dạng, chúng ta nên hãnh diện về những gì tốt đẹp mà chúng ta đang có. Ba mẹ đã dạy cho Tú: “Cái răng cái tóc là gốc con người.” Để đạt được mục đích, mình nên học hỏi kinh nghiệm từ nhiều người, nhất là những người đi trước và sự tự nỗ lực bản thân vượt qua mọi khó khăn. Và, nếu có bạn trẻ nào có quan tâm đến chính trị, hãy mạnh dạn dấn thân. Nếu muốn có sự thay đổi và đa dạng trong chính trị, phải có nhiều hơn những người từ các nguồn gốc khác nhau tham gia. Cá nhân Tú chỉ có thể đóng góp một phần nhỏ bé. Tuy nhiên, nếu chúng ta kết hợp, chung sức với nhau thì sẽ đạt được những thành quả lớn hơn và tốt đẹp hơn cho cộng đồng và xã hội. ********** Trong lịch sử 46 năm hình thành và phát triển cộng đồng người Việt Úc Châu, Tú Lê là người đầu tiên có được cơ hội ngồi vào chiếc ghế chính trị cấp liên bang. Con đường dẫn đến đích còn lắm thử thách, nhưng với cộng đồng người Việt, dù thuộc đảng phái chính trị nào, thiết nghĩ cũng đều vui mừng và tự hào với cơ hội mở ra con đường mà Tú Lê đang đi. RFI Tiếng Việt chúc Tú Lê thành công và trở thành nữ dân biểu trẻ gốc Việt đầu tiên trong chính trường liên bang Úc Châu.
    9/8/2021
    9:27
  • Tạp chí xã hội - Hồng quân Liên Xô : “Người hùng” trong phim, sách và tội ác của “bên thắng cuộc”
    Tám thập niên sau ngày Vương quốc Hungary bước vào Đệ Nhị Thế Chiến, cuộc chiến để lại những hậu quả hết sức thảm khốc với quốc gia này, nhìn nhận lại những sự kiện thời đó, có thể thấy hiếm đất nước nào lại rơi vào cảnh trớ trêu như Hungary: cùng một lúc xứ sở Trung Âu này bị quân đội 2 siêu cường chiếm đóng. Khởi đầu từ ngày 19/03/1944, quân đội Đức quốc xã tiến vào Hungary trên cương vị chính thức là đồng minh, và về thực chất không cần một phát đạn nào, Hungary bị đặt trong vòng kiềm tỏa của Đệ tam Đế chế. Chín tháng sau đó, Hồng quân Liên Xô, trên con đường thừa thắng rượt đuổi phát-xít Đức và “tiện thể” chiếm đóng Hungary, hoàn toàn với tư thế kẻ chinh phục với cách hành xử tàn bạo tương ứng. Ký ức lịch sử ghi nhận mối quan hệ giữa 2 đạo quân chiếm đóng với cư dân Hungary hoàn toàn khác biệt. Các lực lượng vũ trang Đức ít gây tội ác với thường dân Hungary, so với những gì họ đã làm ở Ba Lan hoặc các vùng chiếm đóng ở Liên Xô. Ngược lại, cách hành xử của Hồng quân tại Hungary đã để lại vết thương lòng trải qua nhiều thế hệ người dân nước này, nhất là khi điều đó lại không được phép nói ra. Khác biệt về văn hóa và ý thức hệ Cách hành xử khác biệt ấy không chỉ xuất phát từ một thực tế là quân đội Đức và Liên Xô tràn vào Hungary với lý do và hoàn cảnh khác nhau. Hai đạo quân đại diện cho 2 nền văn hóa khác biệt: lính Đức có tập quán và cách xử sự về căn bản là quen thuộc với dân Hung, bởi lẽ Đức và Hung đều là những quốc gia Đông Âu, dân Hung nhiều người thạo tiếng Đức và do đó, đôi bên có thể trò chuyện và giao tiếp với nhau. Ngược lại, người Hung hầu như không mấy ai nói được tiếng Nga và do đó, khi Hồng quân xuất hiện với lực lượng hết sức đông đảo tại Hungary, các tập quán và cách cư xử của họ đã gây bất ngờ, thậm chí khiến cư dân địa phương sững sờ, và tất nhiên điều này đến từ cả 2 phía. Cho dù đã có nhiều quân nhân Nga hỗ trợ dân Hung trong đống tro tàn đổ nát, về tổng thể, Hồng quân đã gây khiếp đảm tại Hungary. Nhìn lại lịch sử, quân đội và cảnh sát Đức ít có tiếp xúc với cư dân Hung, khi sự “đổ bộ” của họ vào Hungary trên tư cách đồng minh và “đàn anh” không gặp phải sự kháng cự đáng kể của cư dân bản địa, và do đó, bản thân người Đức cũng cố gắng hành xử như những đồng minh. Họ không cần can thiệp vào đời sống chính trị của Hung, vì hệ thống hành chính của Hungary vẫn hoạt động sau khi bị Đức chiếm đóng. Tựu trung, các lực lượng vũ trang Đức chỉ chú ý những đối tượng Hungary mà họ cho là chống phá họ, hoặc có những hành vi đi ngược lại mục tiêu của họ. Những hành động cướp bóc, bạo hành phụ nữ của lính Đức với thường dân Hung là có, nhưng về tổng thể là ở mức thấp. Sử gia Ungváry Krisztián chuyên nghiên cứu về thời kỳ đó cho rằng, cư dân Hung nhận xét quân Đức hành xử văn minh. “Chỉ tàn ác khi cần” là cảm nhận của thường dân Hungary về lính Đức thời đó, nhưng với Hồng quân thì trải nghiệm của họ là cả một sự kinh hoàng. Quân đội Xô-viết tiến vào Hungary trên tư cách những kẻ chinh phục, và Hung là quốc gia đối đầu với Liên Xô đầu tiên mà Hồng quân đặt chân tới. Lính Nga, với lòng căm thù và mong muốn báo thù cháy bỏng, đã trút hết “bản năng gốc” trong cuộc chiến trên đất thù địch. Một đạo quân với kỷ luật tệ hại Các sử liệu của Hungary ghi nhận, với nhiều quân nhân Nga, họ cảm thấy “hào hứng” khi đặt chân vào lãnh thổ Vương quốc Hungary, quốc gia “Phương Tây” đầu tiên mà Hồng quân được tới. Ngay cả khi bị tàn phá nặng nề, Hungary trong mắt lính Liên Xô vẫn là một mảnh đất giàu có mà họ chưa bao giờ được thấy. Có người đã sững sờ khi thấy ở Budapest, ngay cả người đi giặt thuê cũng có phòng ở riêng. Những hồi tưởng “dễ thương” của lính Hồng quân còn ghi lại, nhiều quân nhân Xô-viết đã lúng túng không biết dùng toilet kiểu Anh (có thể giật nước sau khi sử dụng), hoặc những đồ dùng khi ăn, vì họ chưa hề được thấy trong đời. Nhưng đây mới chỉ là những khác biệt mang tính tiểu tiết. Nghiêm trọng hơn là sự khác biệt trong giao tiếp với cư dân bản địa, xuất phát từ vị thế “thượng đẳng” của “bên thắng cuộc”. Quân đội Anh và Mỹ sau khi “tiếp quản” một thành phố thường rất nhanh chóng công bố những quy định mới với cư dân một cách chi tiết. Điều này rất chậm trễ ở Hồng quân: tại Budapest, trong nhiều tuần, sự chiếm đóng hết sức hỗn loạn và người dân không thể biết phải làm sao nếu có gì cần xử lý. Đặc biệt, đại diện “quân quản” Xô-viết tại Hungary đã đưa nguyên hình thể chế Stalinist áp dụng với cư dân Hung. Tàn bạo và ngờ vực đến mức bệnh hoạn là 2 đặc điểm mà giới nghiên cứu Hungary nhận xét về cách hành xử của quân đội Liên Xô tại Hungary. Tính kỷ luật của Hồng quân bị xem là kém hơn nhiều, ví dụ như  so với quân đội Đức. Một lý do là ngay các sĩ quan chỉ huy cũng  xuất thân từ những giai tầng xã hội như lính tráng của họ, do đó họ không có được uy tín cần thiết - như với các quân đội của các nước Phương Tây. Những hành động phạm pháp của Hồng quân một phần đến từ chính các chỉ thị, chủ trương ở cấp lãnh đạo cao nhất, phần do các sĩ quan nhắm mắt để mặc binh lính dưới quyền của họ muốn làm gì thì làm. Khi vừa chiếm được Budapest, Hồng quân - được sự hỗ trợ của các chuyên gia tài chính và nghệ thuật của Liên Xô - đã đi lần mò và cướp bóc tất cả tiền bạc, cổ vật... tại các cơ sở tiền tệ ở thủ đô Hungary. Cướp bóc “thả dàn”, từ cái kim sợi chỉ Rodion Malinovsky - chỉ huy Phương diện quân Ukraina số 2, một trong 2 vị nguyên soái thống lĩnh Hồng quân trong trận đánh chiếm Budapest - đã cho phép các đạo quân được tự do cướp bóc trong vòng 3 ngày sau khi thủ đô của Hungary thất thủ. Đồng thời, lính Xô-viết được gửi “quà” về nhà, với những bọc “chiến lợi phẩm” 10kg, mà số đông quân nhân Liên Xô đã tận dụng triệt để sau những tháng ngày cực nhọc. Đây là thời điểm mà những hành vi tội ác của Hồng quân lên đến cực điểm tại Hungary. Bất cứ cư dân nào cũng có thể bị bắt bớ để làm việc “công ích”, vấn đề là những “công tác xã hội” này đối với rất nhiều người đã kéo dài hàng chục năm hoặc hơn thế. Bởi lẽ, quân đội Xô-viết được lệnh phải gửi về Liên Xô 110 ngàn tù binh và để đủ “chỉ tiêu”, 50 ngàn cư dân Budapest đã bị “thế chỗ” ngay trong tháng 2/1945. Sự cướp bóc và loạn lạc đã dẫn đến những trường hợp “quá tả”, khi một trung sĩ Xô-viết “nổi hứng”, muốn bắt cả những thành viên người Anh và Mỹ của Ủy ban Kiểm tra Đồng minh, cơ quan có toàn quyền giám sát sự đình chiến. Các thành viên nói trên chỉ được cứu mạng khi đích thân đại tướng Chernishov - Tư lệnh Hồng quân tại Budapest - phải đi tìm họ, do ông có hẹn với họ mà chờ mãi không thấy! Không thiếu những tấm lòng cao cả trong đội ngũ Hồng quân, đã giúp đỡ cư dân Hungary trong cảnh chiến tranh loạn lạc, nhưng con số này không làm át đi được những “tấm gương xấu”. Lính Xô-viết không từ cả việc giết chóc khi đột nhập vào tư gia cư dân Budapest để cướp của, về cơ bản, thượng cấp của họ chỉ xử lý trong những “ca” quá gây phẫn nộ. Dân Hung, nếu chống cự, bị quy là “vu cáo Hồng quân giải phóng”. Nhiều khi, những đồ vật mà Hồng quân đặt trọng tâm, có thể rất tầm thường như kính mắt, đồng đồ, đồ kỹ thuật (trong đó có cả loại máy chữ tiếng Latinh mà dân Nga thật ra cũng không sử dụng được). Nhưng đau lòng nhất có lẽ vẫn là những tội ác với phụ nữ, điều được coi là không tồn tại trong nhiều thập niên thời cộng sản tại Hungary, và đến giờ khi được nêu ra để nghiên cứu, vẫn làm khuấy động dư luận nước này. Tội ác chính thức không tồn tại Không có những số liệu chính xác về con số những phụ nữ Hung bị Hồng quân Liên Xô bạo hành tình dục. Sử gia Pető Andrea cho rằng có từ 50 ngàn tới 800 ngàn người, dựa trên các số liệu của các khoa điều trị bệnh hoa liễu, các bác sĩ y tế cộng đồng, các ca có thai ngoài ý muốn tăng vọt, dẫn tới việc chính quyền phải cho phép nạo phá thai, trong tương quan so sánh với những trường hợp ở Đức và Áo được khảo sát kỹ lưỡng hơn. Hiện tượng bạo hành tình dục phụ nữ hàng loạt đặc biệt xảy ra tại những nơi ở Hungary mà Hồng quân phải khó khăn mới chiếm được, trong đó có thủ đô Budapest, nơi mà nhiều phụ nữ bị hãm hiếp nhiều lần, kể cả các thiếu nữ vị thành niên tới phụ nữ cao niên. Con số các cuộc bạo hành tình dục của Hồng quân ở Budapest là cao nhất trên toàn quốc, và để lại nhiều hậu quả tinh thần khủng khiếp. Trong hoàn cảnh khó nhọc ấy, nhiều khu cư dân đã đoàn kết để bảo vệ tài sản và phụ nữ, nhưng không ít trường hợp sự đồng thuận xã hội này đã phải trả giá rất đắt. Tại thành phố Győr gần biên giới Áo, các cô gái làm nghề mại dâm đã tình nguyện “phục vụ” binh lính Xô-viết để bảo vệ nhân phẩm cho phụ nữ trong vùng. Về sau, họ đã được cư dân khu vực tri ân bằng cách đảm bảo nhà cửa, công ăn việc làm và sinh kế. Lịch sử còn ghi lại những trường hợp hết sức bi thảm. Tại một khu nhà ở Budapest, một sĩ quan Hồng quân nói bằng tiếng Pháp với cư dân đang trú ẩn dưới tầng hầm, rằng phải “cống nạp” cho họ 5 phụ nữ trong vòng 1 giờ, nếu không cả khu nhà sẽ thành tro bụi. Một cuộc tranh luận nặng nề đã xảy ra, và rốt cục những phụ nữ không chồng hoặc không ai nương tựa đã phải ra “làm mồi” cho đám binh lính Liên Xô. Điều buồn nhất là giống hệt như trong câu chuyện của văn hào Pháp Guy de Maupassant, mấy ngày sau, khi trở về trong trạng thái dở sống dở chết, những phụ nữ ấy không được tiếp đón như là những người đã quên mình cứu vãn danh dự của phụ nữ trong khu nhà, mà lại bị nhạo báng, sỉ nhục vì bị coi là “vô đạo đức”. Những tấn thảm kịch như thế rất ít khi được đưa vào “chính sử” để đời sau có thể chiêm nghiệm! Do không được nhắc tới trong nhiều thập kỷ, vì lý do chính trị và vì cả những nguyên dân rất riêng tư như sự hổ thẹn, e dè và cảm giác nhục nhã, tội ác bạo hành tình dục do Hồng quân Liên Xô gây ra ở mức độ hàng loạt tại Hungary là “nỗi buồn chiến tranh” lớn với phụ nữ, và với Hungary nói riêng. Chỉ những năm gần đây, đề tài này mới được chính thức nghiên cứu, đưa lên phim ảnh, như là một “sự ô nhục bị che đậy”. Nữ đạo diễn trẻ Skrabski Fruzsina trong bộ phim tư liệu về chủ đề những tội ác của quân đội Liên Xô trong Đệ nhị Thế chiến - đặc biệt là những tội ác tình dục đối với phụ nữ - được xem là đã đả động đến một tấn thảm kịch xưa nay chưa được chính thức khảo sát một cách có hệ thống tại Hungary. Và đây cũng là vấn đề tại nhiều quốc gia mà Hồng quân đã đi qua, hiện diện và chiếm đóng, như tại Đức, Ba Lan ... Bộ phim cho hay, trong số một triệu quân nhân Liên Xô có mặt tại chiến trường Hungary, cứ 10 người lại có một người đã cưỡng bức phụ nữ, và sự cưỡng bức diễn ra nhiều lần! Không chỉ ở Hungary, mà những tư liệu tương tự - ví dụ như ở Đức - khi được công bố, đã làm dấy nên làn sóng tranh cãi, rằng phải chăng đây là nỗ lực “xét lại” vai trò lịch sử của Liên Xô trong cuộc chiến chống phát-xít thời Thế chiến ? Nói về công và tội của một đạo quân chiến thắng trong những thời khắc chiến tranh ác liệt, có lúc cuộc sống và cái chết chỉ gần nhau trong gang tấc, không bao giờ là điều dễ dàng. Tuy nhiên, lịch sử sẽ chỉ được xử lý sòng phẳng và triệt để, nếu hậu thế được biết tới những “khoảng tối” như thế. Để biết rằng, đằng sau hình ảnh những “người hùng” trên phim ảnh, trorng sách vở, cũng có thể có cả các tội ác ...
    9/1/2021
    9:25

About TẠP CHÍ XÃ HỘI

Station website

Listen to TẠP CHÍ XÃ HỘI, TẠP CHÍ ÂM NHẠC and Many Other Stations from Around the World with the radio.net App

TẠP CHÍ XÃ HỘI

TẠP CHÍ XÃ HỘI

Download now for free and listen to radio & podcasts easily.

Google Play StoreApp Store

TẠP CHÍ XÃ HỘI: Podcasts in Family

TẠP CHÍ XÃ HỘI: Stations in Family

Information

Due to restrictions of your browser, it is not possible to directly play this station on our website.

You can however play the station here in our radio.net Popup-Player.

Radio