Đêm trước ngày 23 tháng Chạp, trong không khí đông Huế nặng nề, Nguyễn Sinh Côn nằm bên người mẹ đang kiệt sức với nỗi lo âu khắc khoải. Trong cơn mơ chập chờn, Côn thấy mẹ đang dệt lụa rồi bỗng chốc bị tấm lụa đào cuốn bay đi mất, để lại cậu bơ vơ gọi mẹ trong tuyệt vọng. Giấc mơ như một điềm báo đau thương cho bi kịch lớn nhất sắp ập đến với tuổi thơ của Người.