Phần này đẩy cao chủ đề cốt lõi của "Hư thực": sự giao thoa giữa ảo ảnh và đời thực, giữa nhân tính và vô cảm. Qua những số phận bị vùi dập tàn nhẫn, tác giả đặt câu hỏi nhức nhối về trách nhiệm của người cầm bút trước nỗi đau nhân thế. Ở đó, con người bị biến thành phương tiện và dễ dàng bị xóa sổ khỏi ký ức cộng đồng, phơi bày một hiện thực phi nhân tính và đầy ám ảnh.